LÁ RỤNG VỀ CỘI by Dieu_Nguyen
FeatureSummary: LÁ RỤNG VỀ CỘI | DIỆU NGUYÊN
Categories: Sưu Tầm Characters: None
Hội Thánh: Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo
Challenges: None
Series: None
Chapters: 1 Completed: Yes Word count: 1256 Read: 61 Published: 03/20/2018 Updated: 03/20/2018

1. Chapter 1 by Dieu_Nguyen

Chapter 1 by Dieu_Nguyen

LÁ RỤNG VỀ CỘI

DIỆU NGUYÊN

Gia đình tôi đạo gốc: Cả hai bên nội ngoại đều theo đạo Cao Đài từ đời ông bà cố và đã có một số vị đắc quả vào hàng Tiên Thánh. Vì ông bà nội mất sớm nên mỗi dịp lễ tết hoặc nghỉ hè, gia đình tôi đều về với ông bà ngoại. Thuở bé, mỗi khi về Sài Gòn, tôi đều được mặc áo dài theo ngoại đi thánh thất (mà chúng tôi quen nói là đi chùa) và dự những buổi hầu đàn thâu đêm suốt sáng. Nhiều lúc mỏi mệt quá, tôi nằm lăn quay ra sàn đất ngủ ngon lành.

Hằng ngày ở nhà, mỗi khi bận việc, má thường bảo tôi thay má châm nước cúng Thầy. Nhờ vậy mà lên tám, lên chín, tôi đã thuộc nằm lòng tất cả các bài kinh cúng tứ thời mặc dù không hiểu nghĩa lý chi cả. Tôi còn nhớ, mỗi khi đang mải chơi mà bị má bảo đi cúng thì đúng là như cóc bị bắt bỏ dĩa, tôi đọc kinh với tốc độ của máy bay phản lực để mau chóng quay trở lại cuộc chơi. Má biết được thường mắng yêu: “Con đọc kinh kiểu gì mà như xe lửa chạy vậy, Trời Phật không chứng cho đâu!”

Tuy nhiên, cũng có lúc tôi thành tâm lắm và đức tin nơi lòng một đứa trẻ tám, chín tuổi nhiều lúc thật buồn cười, ngộ nghĩnh. Thuở ấy, mỗi khi quỳ trước Thiên Bàn đọc kinh, tôi thường tưởng tượng: Giả dụ như lúc tôi đang cúng mà có hỏa hoạn xảy ra thì chắc chắn là phòng thờ nơi tôi đang quỳ sẽ không bao giờ bị ngọn lửa xâm phạm. Và tuy còn bé xíu, tôi đã biết ăn chay mười ngày mỗi tháng như ba má.

Năm tôi mười hai tuổi, đất nước có nhiều thay đổi và đời sống người dân miền Nam cũng lắm đổi thay cả về vật chất lẫn tinh thần. Đang tuổi học trò, cũng như bao thanh thiếu niên khác cùng trang lứa, các sinh hoạt ngoại khóa ở nhà trường và trong khu phố theo thời gian đã chi phối tôi rất nhiều. Những kiến thức tôi tiếp thụ từ môi trường ấy dần dần khiến tôi “duy lý” hơn. Tôi không còn giữ thập trai như trước. Lý lịch học sinh, phần tôn giáo, tôi ghi: Không.

Có lần tôi nói với ba tôi: “Ba ơi, làm gì có Thần Thánh Tiên Phật, và cũng làm gì có cuộc sống sau khi chết. Con người chết là hết.”

Khi ấy, ba tôi không trả lời gì hết mà chỉ nở một nụ cười hiền từ. Nhưng, cứ mỗi lần dắt xe đạp ra cổng để đi hành đạo tại Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, ba tôi đều nói: “Ba đi hành đạo kiếm phước cho các con.” Bây giờ tôi mới hiểu vì sao ba không hề phản bác hay la mắng tôi về câu nói ấy: chắc chắn trong lòng ba có một niềm tin mạnh mẽ rằng lá xanh rồi cũng có ngày rụng trở về cội.

Đến năm mười bảy tuổi, tôi thi đậu vào đại học nhưng chỉ học được vài ba tháng thì bị bệnh. Sau khi nằm bệnh viện một tháng, tôi bình phục trở lại nhưng vẫn không thể tiếp tục đi học vì đã mất quá nhiều bài vở nên phải nghỉ ở nhà một năm. Thời gian rảnh rỗi, tôi chỉ biết đọc sách, làm việc nhà... đôi lúc cũng thấy buồn chán. Ba tôi đề nghị: “Hay con đi sinh hoạt thanh thiếu niên trong chùa với ba đi!” Tôi nghe theo ba và ngày Chủ Nhật hôm ấy, hai cha con tôi cùng đạp xe đến Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý.

Tôi được các anh chị trong Thanh Niên Vụ đón tiếp niềm nở. Tôi thấy sao ai cũng nói chuyện hiền lành dễ thương. Chị Kim Dung rủ tôi tham dự một buổi tối sinh hoạt của vườn Vạn Thảo, là khu vườn ươm cây của Đại Đạo với đủ các sắc hoa màu cây mang những cái tên thật hay ho và đáng yêu như là Sao Nháy, Tường Vi, Phong Lan, Phi Lao, Trắc Bá, v.v... Các anh chị ấy truyền cho tôi ngọn lửa nhiệt thành tâm đạo và làm sống lại đức tin trong tôi, đức tin mà ông bà và cha mẹ đã truyền cho tôi từ thuở ấu thơ. Buổi tối sinh hoạt hôm ấy làm cho lòng tôi rưng rưng tỉnh thức.

Rồi thêm một may mắn khác lại đến với tôi: Chỉ vài ngày sau đó, Thanh Niên Vụ mở lớp Tu Sĩ khóa mới. Chị Kim Dung bảo tôi đi học và còn giao cho tôi làm lớp trưởng nữa chứ. Thế là tôi đã gắn bó với Thanh Niên Vụ, với Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý kể từ ấy.

Rằm tháng Sáu năm đó tôi nhập môn Cao Đài và trong lòng thầm nguyện giữ trọn thủy chung như lời thệ ước với Đức Đại Từ Phụ.

Tôi thầm tạ ơn Trời Phật đã cho tôi được bệnh, tạ ơn đấng sinh thành đã dìu dắt tôi trở về nguồn cội, và cảm ơn các anh chị giáo sĩ ở Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý đã truyền cho tôi ngọn lửa nhiệt thành tâm đạo. Ngày nay, tôi lại dìu dắt các con tôi đi theo con đường đạo đức của cha ông với ước mong các cháu sẽ là người nối tiếp đạo nghiệp trong tương lai, để mối đạo Cao Đài được hoằng khai rộng khắp năm châu như lòng mong mỏi của Đức Đại Từ Phụ.

DIỆU NGUYÊN

 

This story archived at http://www.caodaism.net/thuvien/index.php/viewstory.php?sid=2046