Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
Từ-Bi Bác-Ái Công-B́nh


download font Unicode

 Trị Tâm Bịnh của Kẻ Tu Hành
+++
1 - Bác-Nhă tánh Không chẳng tụng tŕ,
Thiền-môn tu họ bỏ Thánh qui;
Sư, cô tỉnh sát tâm ma nghiệp,
Giải-thoát rồi ai cũng kỉnh v́.
2 - Kỉnh v́ chí lớn đoạn trần duyên,
Ngày tháng thung-dung một chử Thiền;
Danh lợi ngoài tai, ân-ái phủi,
Cốt phàm, ḷng đạo, lại là Tiên.
3 - Tiên Phật vào đời chuyển pháp luân,
Cứu dân độ thế thoát mê trần;
T́m người nhơn đức trao tâm ấn,
Sứ mạng xong rồi, lánh ẩn thân.

4 - Thân dấn vào đời cũng phải kinh,
Bao n hiêu cạm bẩy chực bên ḿnh;
Sơ tâm phúc chốc sa vào lưới,
Bị thuốc mê hồn cướp tánh linh.

5 - Linh tâm ngây-ngất, thuốc xông hoài,
Trong cuộc, lỗi lầm chẳng thấy sai;
Rú-rít bên thân, ân-ái đẹp,
Lời lành bạn nhắc, bỏ ngoài tai.

6 - Tai, mắt toàn nghe chuyện thế t́nh,
Bởi chưng ma nghiệp phủ vô-minh,
Đáng thương chưa biết khi nào tỉnh,
Nguyện hộ xin Trời bố phép linh.

7 - Linh-đơn giải độc, bịnh trừ xong,
Vào Đạo lo tu cũng hết ḷng;
Lắm lúc thuốc mê bay đến miệng;
Bịnh Đời tái phát ngấm ngầm trong.

8 - Lần nầy tái phát, nhẹ mà nguy,
Trông dáng bên ngoài, chẳng thấy chi;
Tự biết quấy sai, ḷng hối hận,
Hồi tâm, Trời Phật cũng từ-bi.

9 - Từ, Bi, Hỉ, Xả, hạnh Thần Tiên,
Đâu nở bỏ bê kẻ lỗi nguyền;
Thúc giục nội tâm mau tỉnh ngộ,
Ai người khỏi lỗi, vội chê khen.

10 - "Nhứt tu thị, nhị tu gia",
Sắp kẻ tu chùa đứng hạng ba;
Thật sự, thiểu duyên đau cũng khó,
Ở chùa, ma quỉ cũng lôi ra.

11 - Tu chùa, phương tiện đủ đầy hơn,
Cảnh lặng, ḷng thiền, cách tục nhơn;
Linh khí, tôn nghiêm, Chân, Thiện, Mỹ,
Mai kinh, chiều kệ, trưởng ḷng chơn.

12 - Chơn thật tu hành, luận ở đâu,
Gặp nhiều phương tiện dể mà mau;
Tại gia, đủ thứ rầy tai, mắt,
Thường dể xiêu ḷng, té ngả đau.

13 - Đau lo chạy chữa thuốc thang liền,
Thiếu thuốc, không thầy, bịnh khó yên;
Yên được, lần sau nên cẩn thận,
Mới là giác-ngộ kẻ tu thiền.

14 - Thiền-sinh tu học mới c̣n non,
Giới luật nghiêm-tŕ, dạ sắc son
Chớ ỷ tài hay, sanh ngă mạn;
Cống cao, tự phụ, đức tiêu ṃn.

15 - Đức ṃn, phước cạn, gặp toàn hung,
Của cải, tài năng, chẳng được dùng;
Bạn tốt, thầy lành, Thần cũng tránh,
Sanh ḷng ghen tức, tránh lung-tung.

16- Lung-tung sao được Phật Trời thương,
Khiêm-tốn, từ tâm, chúng kính nhường.
Âm chất gieo trồng, công đức chưởng,
Lộc Trời gia phước hưởng mien miên.

17 - Chức sắc thiên-ân há dể cầu,
Lẽ nào vô cớ được phong đâu;
Đường dài, sức yếu, đem cho gậy,
Đèn lụn, dầu khô, giúp lửa dầu.

18 - Sẵn đèn, có gậy, ngại ǵ đêm,
Công quả, công tŕnh, chóng bước lên;
Dẫn đám môn-sanh về với Đạo,
Hoàn thành sứ mạng, vẹn đôi bên.

19 - Đôi bên được trọn, đáng thiên-ân,
Công vụ lơ là, chỉ được thân;
Cũng quí. nhưng ḷng như thẹn hổ,
Hửu danh, vô vị, cũng y phần.

20 - Phần thưởng, Thiêng-Liêng chẳng hẹp ḥi,
Có công được hưởng, có ai đ̣i;
Chức quyền không dể ngồi trên trước;
Công-hạnh chưa tṛn, tự khó coi.

21 - Hỏi ai lănh chức, bỏ nằm nhà,
Công dụ điều hành, ít ngó qua;
Lỗi thệ đăng đàn, tay đă rửa,
Lẻ nào đợi lúc Phật Trời la!

22 - La rầy v́ bởi sự yêu thương,
Sợ nổi mê tâm trẻ lạc đường;
Việc thế, việc nhà, c̣n gánh nặng,
Liệu mà thu xếp, tính lo bươn.

23 - Bươn lo thu xếp, chớ diên tŕ,
Chừng nước kề trôn mới định đi;
Đường sá vùi sâu trong biển sóng;
Ăn-năn th́ đă muộn c̣n chi!

24 - Chi bằng phước đức có che thân,
C̣n để pḥng ngăn kiếp họa gần;
Tránh thoát đao binh, ngừa nước lửa,
Thảm đời chuộng giả, bỏ ngoài chân.

25 - Chức sắc c̣n chưn cửa hoạn trường,
Giờ giờ xông đốt Tín-Tâm hương;
Rảnh xong, tranh thủ thời tu học,
Hội, lễ, chung công có mặt thường.

26 - Thường nhắc nhủ nhau lặp quả công,
Khuyên chung đạo hữu nhớ ghi ḷng;
Tăng trai, tiến đức, tṛn qui giới,
Chết được đăng Tiên, sống cọng đồng.

27 - Cọng vinh cùng hưởng, hoạn cùng chia,
Đồng đạo, đồng cha, khổ chẳng ĺa;
D́u dắt cho nhau nên đạo hạnh,
Mựa đừng ganh tị, mặc đây kia.

28 - Nghiệp chướng ḿnh gây trở hại ḿnh,
Gẩm điều nhơn quả nghĩ mà kinh;
Nhăn tiền vay trả bày ra đó,
Muốn được an thân phải sửa ḿnh.

29 - Đời cầu cái Có, đạo cầu Không,
Có cũng như Không, chẳng bận ḷng;
Cái Có dể cầu, Không khó được,
Tồn hồ chánh đức tại Trung-Dung.

30 - Dung-ḥa kim cổ với tây đông,
Kết hợp tinh hoa đạo Đại-Đồng;
Tâm vật, hữu vô, không chấp xả;
Quí hồ vạn pháp tổng qui tông.

31 - Tri hành hiệp nhứt của Dương-Minh,
Tâm khởi liền sanh rơ tướng h́nh;
Nghĩ Chánh hay Tà, Tà Chánh đến,
Mầu thay, chỉ thẳng chổ tâm ḿnh.

32 - Tâm ḿnh gốc Chánh lẫn xen Tà,
Do chổ niệm ḷng tự có ra;
Niệm Phật cho thuần, thành chứng Phật,
Niệm Tà ác hóa, chúng sanh ma.

33 - Ma, Phật, đều do niệm khởi ra,
Dặt dè tư tưởng ở ḷng ta;
Luôn luôn kềm chế cho ngay chánh,
Bác-Nhă, Bồ-Đề, chẳng mấy xa.

Hội Thánh MINH-LƯ dưới quyền Chủ tọa của Chí-Tôn và Tam-Giáo.
Tôn chỉ Đồng-Nguyên, dung ḥa Đông-Tây kim cổ, cải tạo xă-hội,
thế-giới đại-đồng, cải thiện vạn dân giải thoát.
Dưới thế này, Hội Thánh là trung tâm của cơ cứu rổi.

Định-Pháp Tổng-Lư phụng thừa
thiên-mệnh, giám định, chủ quản cả hai
mặt Tổng-Quát và Tinh-Thần.

Hiệp-Lư thay mặt Tổng-Lư Định-Pháp
cầm giềng mối trông nom cả mặt Đời và
mặt Đạo;

"Bác-Nhă Tịnh-Đường, Tâm-Pháp,
Thánh-Hội MINH-LƯ, Tướng-Pháp (hóa
đạo)"

Thánh sở hóa đạo Chủ-Tŕ quản trị: cơ
cấu hàng ngũ môn sanh và thiên-ân hành
pháp.

Tịnh đường thánh hóa chức sắc tu sĩ, giải
thoát tâm-linh, đạt ngộ tâm nguyên.

Thánh-sở, Thánh-đường tuy hai mà Một,
do Hội-Thánh lănh đạo.

Về phần hóa đạo, công việc nhiều hơn:

- Cả nội trị, ngoại giao,

- Chỉ đạo cho ngành dọc, ngành ngang,
điều động nhơn viên,

- Điều động bộ máy, chỉnh tu hàng ngũ,

- Bảo tŕ giáo-pháp.

Nên vai tṛ Chủ Tŕ phải đủ chức-năng, quán xuyến mọi mặt;
nhưng có Hiệp-Lư tham mưu.

Tịnh Đường BÁC-NHĂ phải nắm vững Tâm-Pháp.

Phải có Pháp Chủ chứng ngộ huyền môn, siêu-xuất phàm ngă, lo
truyền trao Pháp-Ấn.

Tịnh-Chủ
trông nom, chỉ dẫn phương-thức tọa công, sắp hạng cấp
tu từ Sơ-cơ cho đến Châu-viên.

Tịnh-Chủ hướng dẫn các môn huyền-lư, cách tu, cách tịnh; phẩm
hạnh của mỗi thiền sinh:
hành-trụ-tọa-ngọa;
Môn dưỡng-sinh,
Môn chỉ-quán, ứng duyên, tiếp vật và
Môn điều-phục nội-tâm.

Tịnh-Đường phải có "Nội-Qui",
Phải đủ Pháp-Tài-Lữ-Địa,
Phải theo dơi tu-sĩ qua các mùa tu mới có thể điểm-hóa mà cho
lên mỗi cấp Đạo.

Tịnh-Đường có Ban Giám-Thị để lo về pḥng ốc, ăn ở, lễ tiết, thởi
biểu, trật tự, giờ giấc và tiếp tế,

Tịnh-Đường cũng phải có:
- Bộ Thông-công cầu chứng qua các bậc tu và.
- Ban Huấn-học cho tịnh-viên giải ngộ chổ cơ-huyền.

Tịnh-Chủ phải chinh-tu kỷ-luật và kiểm-thảo
hạnh-chỉ vượt ngoài khuông viên đạo;

- Nắm bộ tu-sĩ và tiếp nhận tu sĩ,
- Cách thức tịnh tu công-cộng hay mật-pḥng,
cốt làm cho hành giả đạt lấy kết quả tín-tâm giải thoát.

Tịnh-Đường cũng là nơi đào tạo cho có người thiên-ân
giác-ngộ, để đủ sáng suốt, đức hạnh, gánh lấy quyền-pháp sứ
mệnh truyền đạo, giáo-hóa môn-sanh và quần chúng.

Trong tổ chức Tịnh-Đường, không phải đơn giản, mà phải có một kế
hoạch đào luyện con người trở nên Thần-Thánh, để thành một sứ-đồ
chơn chánh của Giáo Hội.

Người tu sĩ đă được vào Tịnh-Đường, khi ra về là con người giác ngộ,
giải thoát, mới đủ tư cách dự vào quyền-pháp của Thánh-Hội mà hóa
độ vạn dân.

Nên chi con người trong bộ máy Tịnh-Đường đức độ và tâm lượng khác
phàm, là một công cụ xảo-diệu để thánh-hóa, chuyển mê khải ngộ cho
họ, là ông thầy chữa lành tâm bịnh, nên tập thể được Thánh-Hội
thuyên bổ vào để trông coi phần tu học của đạo đồ.

Người Tịnh-Chủ phải tu luyện tinh cần, vận dụng nội tâm, phát-kiến
cho được quyền-năng vô song vô đối của tâm-thể, th́ sự linh-tri, linh-diệu
tự bản nguyên, chớ không do học hỏi bên ngoài kinh điển kiến thức.

Thôi! Bần Đạo cũng nói sơ qua, chư chức sắc muốn nắm vững th́ phải
tham-cứu:
- 5 chương Đạo-Học ở "MINH-LƯ
CHƠN GIẢI" và - 5 chương
"ĐẠO-HỌC CHỈ-NAM".

Muốn tổ chức một nhà tu, một tịnh-thất, một tịnh-đường, cần phải
tham-cứu và chư chức sắc MINH-LƯ hợp nhau mà thảo-luận, t́m một
phương-tŕnh khoa-học, tham bác màvạch một "NỘI QUI" minh-lệ hơn.

BÁC-NHĂ THIỀN SƯ
17-4 Giáp-Tuất (27-5-1994)