Đại Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ
Từ-Bi Bác-Ái Công-B́nh

Download fonts UNICODE

Tu-Tiến Duy-Sinh

Đàn giờ Hợi, ngày mùng 4 tháng 11 năm Đinh Mùi (3-12-1967)

THI:

Bảo sanh Huỳnh-Đạo gắng giồi trao,

Đức tạo Văn-chương điểm sắc màu;

Chơn-lư Của đời là sự sống,

Tiên tu Giáng hỏa, ánh làu làu.

Lăo mừng chư Hiền đàn trung, nghe Lăo tiếp tả Kinh Hồi Chuông Cứu Khổ.

...

Đai Đạo Tam Kỳ Phổ Độ là một hướng định nhập-thế, là biểu hiện tánh chất sinh-động vui lành, là sáng tạo một thế gian Tân-Ngươn Thánh-Đức, không phải đóng trong khuôn khổ giáo điều nhồi sọ chúng sinh, Mà Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ xiển dương một giáo pháp ḥa hợp với trào lưu, thích ứng với thời kỳ mạt pháp.

Vậy Tu-Tiến Duy-Sinh là người Tu biết tầm chơn-lư mà Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, hay Cao Đài Giáo cũng thế, là nguồn sống của tất cả chúng sanh, cho thế gian, có một Đạo-thể vô cùng sáng chiếu, và một sắc thái Tân-Pháp uy nghi hành chánh Đạo.

Hởi Chư Hiền! Tu-Tiến có được sinh hoạt thiết thực, là biết lấp bằng ích-kỷ cá nhân, mà cũng trao sửa cá nhân trở nên con Người đạo đức và phát huy một nguồn sinh-lực vị-tha. Đó là nguồn sống-động của chánh -pháp hoằng dương Cao-Đài Cứu-Thế.

Vậy muốn được chánh-pháp hoằng dương đến mực độ nào, và đi đến đâu, chư Hiền nam nử đạo-tâm phải nh́n qua sự thể-hiện đạo-đức chơn lư trong sinh hoạt củ chúng sanh.

Vốn là một ánh sáng nhiệm mầu hướng dẩn chúng sanh sống với một đời sống thuần chơn chánh-pháp, như vậy Đức Chí Tôn lập Đạo, giao phó sứ mạng cho các vị Chức-sắc gọi là Thế Thiên Hành Hóa, th́ nhửng bậc Chức-sắc phải là gương mẩu, hy-sinh, biết hoằng hóa lợi sanh, thiệt thi chánh đạo, th́ cái nguyên tắc nhập-thế bảo sao không tạo thành một Chánh-Pháp siêu nhiên kư diệu? Chỉ có một số người bản tâm c̣n đen-tối, vụ lợi, vọng-tha mới làm sai cái nguyên-tắc nhập-thế!.

Vậy nên bản sắc nhập-thế muốn được thể hiện đúng theo nguyên-tắc chơn -lư mục tiêu của nó là cứu cánh, th́ nhửng bậc Thế Thiên Hành Hóa gọi là Chức-sắc phải làm sao diệt trừ nô-lệ cuc bộ dục-vọng sai khiến, chừng đó mới làm cho cơ nhập-thế triển khai lợi sanh hoằng pháp.

Là Người tu, ai cũng muốn tu mau tác Phật thành Tiên. Nhưng việc làm con Người chưa xong, th́ đề cập đến việc... thành Tiên tác Phật rất là xa thực tế, là huyền-ảo!

Vậy tinh thần trung kiên đạo đức vượt mọi gian lao trên con đường hành hóa, là tinh thần nhập-thế cao cả mà người đă thụ hưởng cái sản phảm Chánh-Pháp của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ cần phải khẳng định một lập trường, một đức tin chính xác, mới mong tạo một sự nghiệp đạo đức để muôn đời, là đáng bậc Thế Thiên Hành Hóa.

Hởi Chư Hiền nam nử!

Tu phải có định hướng rơ ràng. Không v́ vui mà Tu, không v́ xu hướng mà Tu, không v́ cho rằng Đạo này mạnh mà Tu, không v́ Tu mà được lợi. Như vậy, Tu mới Tiến. Khi Tu-Tiến rồi th́ cái chơn lư Duy-Sinh mới bảo tồn được Chánh-Pháp.

Vậy nhửng hạng Người tu mà c̣n si-mê, c̣n tham-muốn, tất là làm sai Chánh-Pháp và phản lại Chơn-Truyền Đại-Đạo.

Thi

Tu là sáng suốt, khỏi sai lầm,

Lánh được mê-tân, khổ khỏi lâm;

Làm nhửng điều ǵ, theo lẽ phải,

Phát huy Chánh-Nghĩa tức do Tâm.

Hởi Chư Hiền nam nử!

Miếng mồi câu nhử của Ma-Vương là hư-danh, lợi ảo. Người Tu không xác nhận được giá trị Luân-Lư Làm Người, không minh định được Đường Tu, th́ phải sa vào cạm bẩy vô-thường, v́ chưa rỏ sự tu-thân hành-đạo.

Vậy Người tu muốn hưởng được phước lành, Tu phải thực tế.