Đại Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ
Từ-Bi Bác-Ái Công-B́nh

Download fonts UNICODE

Minh Chơn Đạo (28-8-1969)

Ngọc Hoàng Thượng Đế Kim Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương. Thầy linh hồn các con! Thầy mừng các con nam nử.

THI:
Ngọc quí thầy trao rán giử ǵn,
Hoàng Thiên yêu mến kẻ hy sinh;
Thượng tôn luật-pháp hành chơn-Đạo,
Đế vị sẵn dành trẻ trọn tin.

Giờ nay Thầy đến trần gian với các con trong đạo-tâm thương Thầy mến Đạo và vị nhơn sanh của các con.
Thầy ngự nơi ḷng Đạo của các con bất cứ nơi nào, không luận giàu nghèo sang hèn, thanh trược, để d́u-dẩn các con trên đường giác ngộ, đem Đạo cứu Đời để cùng nhau trỡ lại hiệp nhứt cùng Thầy nơi ngôi xưa vị cũ. Thầy cho phép các con đồng an tọa để nghe lời Thầy dạy bảo.
Các con ôi! Các con hăy định tâm trung, lắng dịu ḷng trần để nghe lời Thầy khuyến dụ:
Các con sanh trưỡng nơi cơi thế-gian nầy, mong lấy mảnh thân tứ-đại, sống tạm ở nhờ nơi cơi vô thường này. Các con hăy cố-gắng tu-thân lập hạnh đem đạo dạy đời để lập công bồi đức. Đừng tưởng rằng thế gian là nơi vĩnh cửu, rồi lo xây dựng những ǵ hữu h́nh vĩnh-cửu mà phải bị luân-hồi chuyển-kiếp măi măi, hết lên rồi xuống, hết xuống lại lên trong bánh xe luân muôn đời vạn-kiếp, măi măi trong cơi dục giới nầy, rồi vô t́nh hoặc cố ư gây thêm tội lỗi, không ngày trở lại cùng Thầy, măi để Già nầy mỏi ḷng trông đợi các con yêu dấu.
Các con ôi! Nơi cơi tạm nầy là ḷ trui rèn nắn đúc các bậc nguyên căn hạ trần trở nên hàng Thánh thiện, mà nơi đây cũng là ḷ hơa ngục để đốt thiêu những tội lỗi trái Đạo. Những ǵ Thầy đă dạy các con cũng như những ǵ Thầy cùng chư Phật, Tiên, Thánh, Thần đă tiên tri cho các con kể từ khi khai Đạo đến giờ, nó đă thể hiện lần lần với các con trong mọi biến chuyển nơi cơi đời nầy rồi và c̣n những ǵ chưa thể hiện rồi đây nó sẻ xảy đến với các con. Các con nhớ ghi lấy để nằm ḷng và ráng lo tu công lập đức để nhờ sự hộ tŕ của các Đấng cho được tồn sinh hầu hưởng cuộc đời Thánh-Đức trong hạnh phúc thái ḥa.
Thầy đă nói với các con rằng: chỉ có đạo-đức mới được tồn sinh mà xem Thầy lập đời Thượng-Ngươn Thánh-Đức. Hiện nay là trong thời kỳ các con đang chịu sự rèn-luyện giũa mài để trở nên hàng Thánh đức, Thầy rất hài ḷng được thấy các con đă kiên-tâm tŕ-chí vượt mọi sự nguy hiểm và mọi sự cám dổ của Ma-Vương Ác quỷ, để giử ǵn hạnh đạo đến ngày nay và sự hiện diện trong kỳ lễ Trung-Ngươn nầy, dưới mái Thánh-Đường. Thầy hài ḷng cho các con và cũng không khỏi chạnh ḷng thương hại cho những con đă v́ quá nặng ḷng trần, bị sự cám dổ của Ma-vương Ác-quỷ, đă xa Thầy xa Đạo và lại nhơn danh Đạo để làm chuyện phi đạo đức.
Các con nên thương chúng nó, nên tội-nghiệp chúng nó, nên khoan-dung tha-thứ hơn là giận hờn chấp nhứt chúng nó rồi bỏ chúng nó càng ngày càng đi vào hố-sâu vực-thẳm.
Các con hăy v́ đức háo-sanh của Thầy, hăy lấy hạnh từ-bi của Phật, lấy hạnh bác-ái của chư Tiên mà t́m cách an-ủi vổ-về, dẩn-dắt chúng nó trở lại con đường chánh-chơn thiện mỹ và đạo đức.
Các con ôi! Nếu thế gian nầy là cơi toàn thiện th́ Thầy không đến đây mở Đạo làm ǵ. Các con thử nghỉ: nếu nhơn sanh không bị Thiên-tai hạn-hán, băo lục chiến tranh tàn phá, hỏa hoạn thiêu đốt, th́ họ đâu cần chi tới đoàn người cứu-trợ ủy-lạo, nếu nhơn sanh không đau ốm bệnh tật th́ họ đâu cần ǵ đến đoàn Bác-sĩ Lương-y; nếu nhơn sanh học giỏi văn hay chữ tốt th́ họ đâu cần ǵ đến đoàn giáo dục mở lớp khai trường và nếu nhơn sanh họ thuần-chơn đạo-đức không đi trong hố sâu tội lổi khổ sở tinh thần th́ đâu cần đến đoàn người hướng đạo, đem giáo-lư cho họ ?
Các con là hàng nguyên-căn, là hàng Thiên-sứ, đă may-mắn gặp Đạo trước, giác ngộ trước, hăy thay mặt Thầy cùng hàng Tam-giáo đem đạo-lư và t́nh thương đến cho chúng nó, dắt-d́u chúng nó lại con đường chánh-chơn đạo-đức, để họp-thành một xả hội đạo-đức gương mẩu hầu phổ độ lớp người đang lên, lập thành một đại xă-hội đạo đức bao gồm cả t́nh-thương, nhơn-nghĩa bảo-tồn. Có như vậy mới mong khỏi cơ tận-diệt.
Các con ôi! Dầu các con là hàng Giáo-Phẩm, Thiên-phong Chức-sắc Chức-việc, dầu các con là hàng môn-đồ tín-hửu cũng vậy, cũng đồng có nhiệm-vụ như nhau. Chỉ khác hơn ở chổ đứa th́ giác ngộ trước, đứa lại giác ngộ sau, đứa th́ tiến hóa mau, đứa th́ tiến hoá chậm, đứa th́ có nhiều hoàn cảnh thuận lợi hơn, đứa th́ ít hoàn-cảnh may-mắn hơn, đứa th́ tiền-kiếp được nhiều duyên tu-phước mà ít duyên tu-huệ, đứa th́ nhiều duyên tu-huệ mà ít duyên tu-phước hơn. Khác nhau là chỉ khác ở phương diện, hoàn cảnh và phương tiện, chớ cũng đồng chung là con cái của Thầy, đồng chung một sứ mạng đem Đạo giúp Đời đồng chung một nhiệm vụ là xây dựng một cơi Thiên-Đường Cực-Lạc tại thế gian trong đó lấy t́nh-thương đạo-đức, lấy ḷng bác-ái tương-thân tương trợ bảo- tồn cho nhau.
Các con mang thể chất tại cơi hồng-trần, các con cần phải có những hoàn-cảnh thuận-tiện an-lạc, thái ḥa nơi cơi nầy để các con an ḷng hành đạo tu thân tiến hóa. Các con đừng chỉ mong vọng ở phần đắc vị Phật, Tiên, Thần, Thánh mà quên bổn phận các con ở kiếp hiện sinh. Hăy nương vào cơi giă nầy để tạo cái chơn ở cơi vô h́nh vỉnh cửu.
Đây Thầy dạy qua các con trong đầu đàn ở Hội-Thánh Hậu-Giang Minh-Chơn-Đạo.:
Các con ôi! Đạo có thiên h́nh vạn trạng, chung qui vẫn là đức háo-sinh, an-bày trưỡng-dưỡng và bảo-tồn. Dầu các con ở trong h́nh thức nào, tổ chức nào hoặc ở khối nào đi nữa, cũng phải nhắm vào mục tiêu chánh ấy mà đi cho đến chốn.
Cac con thử suy nghĩ một thí dụ sau đây:
Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ khi hoàn-thành sứ mạng của nó là mục-phiêu cuối cùng đem lại xả hội loài người được thái-ḥa, an-lạc trong t́nh thương đạo-đức. Các mục phiêu ấy ví như mục phiêu của người kỷ-sư, chế tạo một máy xe hơi, cuối cùng của mục phiêu ấy là hoàn thành chiếc xe hơi do người Kỹ-sư trưởng phát họa.
Trong sự hoàn thành bộ máy ấy, có rất nhiều bộ phận máy-móc lớn nhỏ, chi chít, chằng chịt liên đới lẩn nhau. Mỗi bộ phận ấy đều được phân công cho mỗi toán thợ khác nhau đảm nhận. Dầu toán thợ nào cũng phải làm theo qui-tắc, đúng ni, đúng cở của vị Kỹ-sư trưởng chế định, Có như vậy, đến ngày giờ cuối cùng các bộ phận ấy mới có thể ráp vào nhau đúng chổ, đúng khớp, bộ máy mới có thể chuyển động cho người đời xử dụng được.
C̣n các con trong Đại-Đạo cũng vậy. Dầu ở khối nào, Ṭa Thánh, Hội Thánh, Giáo Hội, Thánh Thất, Tịnh Thất nào cũng vậy, dầu ở chi phái nào cũng vậy, như Minh Sư, Minh Lư, Minh Tân, Minh Thiện, Minh Đường v.v..
Các con đừng e ngại chỗ khác nhau về h́nh thức, về danh từ, về phương pháp hành đạo. Các con hăy làm cho đúng ni, đúng cở, đúng khuôn khổ, đúng đường hướng mà Thầy là vị Kỹ -Sư trưởng của bộ máy Đại-Đạo đă dạy các con từ mấy mươi năm đă cạn mực, đă ṃn bút cũng v́ mục-phiêu chánh đó mà thôi.
Một thí dụ khác nữa là như Thầy bảo các con hăy bắt một cây cầu ngang sông Bĩ-Ngạn, Từ bến Mê qua bờ Giác, miễn làm sao các con bắt cho được một cây cầu chắc chắn, bền bỉ rộng rải tốt đẹp, dầu các con là những kỹ-Sư Nhựt, Kỹ-sư Pháp, Kỹ-sư Anh, Kỹ-sư Lào... đi nữa, hoặc các con xây cất vật liệu nào đi nữa sự khác biệt về quốc tịch về vật liệu đi nữa. Sự khác biệt về quốc tịch của những Kỹ-sư không thành vấn đề, sự khác biệt về vật liệu không thành vấn đề, mà vấn đề chánh là cây cầu ấy có đủ điều kiện giúp cho người đời sử dụng dể dàng chắc chắn, tốt đẹp và bền bỉ hay không.
Đạo muốn đạt chổ bí yếu là cái cứu cánh và tác dụng đó các con. Nếu không đạt được cái cứu cánh và tác dụng đó th́ dầu với danh từ nào tốt đẹp hoặc tổ chức nào rằng tốt đẹp cách mấy đi chăng nữa cũng không ư nghĩa ǵ hết. Có phải vậy không các con ?
Các con ôi! Luôn luôn lúc nào và bất cứ ở đâu cũng vậy, các phải kiểm điểm và tâm niệm rằng, ḿnh là người có Đạo, mang một hoài bảo cao cả, một lư tưởng cao cả trong sứ mạng thế Thiên hành hóa, giáo-dân vi-thiện, đem Đạo cứu Đời. Ḿnh phải nói ǵ, phải nghỉ ǵ và phải làm ǵ để thực hiện cái hoài bảo lư tưởng của người sứ mạng đó.
Thầy đă từng dạy các con: Thầy sanh trưỡng bảo tồn các con, Thầy đến Việt Nam nầy mở Đạo, dạy dổ các con, Thầy không đ̣i hỏi các con để làm những ǵ đem lại riêng tư choThầy; Thầy luôn luôn dạy các con phải thực hành đạo-lư cho các con cái của Thầy, nghĩa là phải giác ngộ cho nhau, thương-yêu dạy-dổ đùm-bọc cho nhau để cùng nhau được sống trong cảnh thái ḥa, cùng hưởng hạnh phúc với nhau măi măi, chớ không được thù hằn, ganh tị, ghen nghét, hại nhau rồi tự diệt nhau, v́ các con là một trong vạn vật chúng-sinh, mà vạn-vật chúng-sinh là bản thể của Đạo, mà bản thể của Đạo tức là bản thể của Thầy. Các con có thương nhau tức là các con đă thương Thầy. Nếu các con ghét nhau, chính là các con ghét Thầy, mà Thầy có bao giờ làm ǵ đến nổi để các con ghét Thầy, Có phải vậy không các con ?
Thầy đă nói:
Thương nhau khác thể thương Thầy,
Ghét nhau khác thể ghét Thầy sao con !
Các con ôi !
THI:
Thương nhau; tặng vật hiến dâng Thầy,
Chẳng luận loài nào khắp đó đây;
Thương nhóm không quen nơi hướng Bắc,
Thương đoàn lạ mặt chốn phương Tây.
Dắt người đọa lạcvề đường chánh.
Dẩn kẻ gian tà lại nẻo ngay;
Khôn dạy ngu khờ lo tận độ,
Thương nhau, tặng vật hiến dâng Thầy.
Thầy đến trần gian giờ nầy đă làm các con ngạc nhiên, rồi vui mừng và buồn tủi, Thầy dành mọi ân-huệ cho các con và luôn luôn cho chư Thần hộ-tŕ các con trong việc hành đạo.
THI:
Thương con dạy dỗ đă bao điều,
Thương mến anh em rán dắt d́u;
Trên vạn nẻo đời c̣n khốn khổ,
Đó là Thiên Sứ, trẻ cưng yêu !

Ngâm:
Đă từng dạy dỗ tâng tiu,
Cho con lớn nhỏ mọi điều phải chăng.
Tu hành con khá tầm phăng,
Cho thêm tăng tiến, Thầy hằng ước mơ.
Con ơi ! ngày tháng không chờ,
Tuổi đời chồng chất hẫng hờ trể đi.
Làm người một kiếp dể chi,
Kiếp người là một hội thi ngàn vàng.
Ngàn vàng quí với thế gian,
Chớ cùng Tiên Phật sánh bằng nổi chi.
Tu đi con rán tu đi con,
Cho cao phẩm hạnh cho dày quả công.
Ban ơn con trẻ trần hồng,
Thế gian lo Đạo Thiên-Cung Thầy về.