Đại Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ
Từ-Bi Bác-Ái Công-B́nh

Download fonts UNICODE

Thế giới Phật Tiên và thế giới phàm trần

Giáo Tông Đại Đạo Thái Bạch Kim Tinh, Bần Đạo chào chư hiền đệ hiền muội.

Thi:

Tiên Phật là chi hởi khách trần ?

Chổ nào khác với hạng phàm nhân ?

Bến Mê bờ Giác chia đôi ngă.

Chẳng giác không mê sẽ được gần.

Chư hiền đệ hiền muội đă có ḷng thành tầm Tiên, Phật để học Đạo, đó là rất tốt, Bần Đạo chỉ cho thế giới Phật Tiên và thế giới phàm trần.

Từ xưa nay, người đời lầm tưởng rằng cách xa diệu vợi, non nước muôn trùng, hoặc từ chốn Tây Phương Cực Lạc quốc, hoặc từ nơi chín từng mây xanh thăm thẳm, hoặc trên chót Hy Mă Lạp Sơn,v.v....Sự thật không phải vậy, hai thế giới đó chỉ cách có một lằn ranh, Đó là con sông Nhược Thủy. Tiếng nói là con sông, nhưng chiều rộng của nó không bằng 1/4 sợi tóc. Con sông Nhược Thủy nầy có hai ven bờ. Bên bờ nầy sông gọi là bờ mê, bên kia ven sông gọi là bờ giác.

Phía bên bờ mê, có nhửng người tự cho ḿnh đă giác, cho nên khôn hơn thiên hạ, từ công danh đă cao, phú quí đă nhiều, đỉnh chung củng lắm, bả danh lợi cũng không vừa. Hễ buông ra trường tranh dành, th́ đủ mưu cao kế tuyệt, chước quỉ mưu thần. V́ thế nên đă tạo cái duyên khổng lồ, chính ví cái duyên ấy, tự trói trăn ràng buộc suốt đời nầy sang kiếp khác. C̣n hể đến lănh vực đạo đức tu hành th́ họ cũng giác hơn thiên hạ, mở miệng ra th́ thao thao bất tuyệt, Thiên cơ thời sự tiên tri, nào là nay tận thế, mai lập đời mới, mấy tháng nửa sẽ có ǵ xuất hiện và mấy năm nửa sẽ có Thánh Chúa ra đời v.v...Nhửng cái giác nơi đây là cái giác vành môi, khóe miệng, nhưng từ cổ trở vô vẩn trống không như cái mơ đ́nh.

Than ôi! Đó là mê chớ phải nào đâu là giác, như vậy người t́m Đạo để tu hành sẽ phải căn cứ vào đâu để làm tiêu chuẩn cho đời ḿnh, nếu cái chi khả dĩ gọi rằng tiêu chuẩn, th́ đó cũng chỉ là danh từ tạm mượn để gọi mà thôi.

Bởi v́ Đạo là cái ǵ không h́nh, không tướng, không tên không màu sắc, không giới hạn, không biên cương. Người tu tập buổi ban đầu có thể tạm dựa vào các tiêu chuẩn sau đây để làm hàng đôi tập viết, hoặc là cái khuôn đổ bánh.

Ḷnh ḿnh phải luôn chơn thành, hướng thiện bằng mọi cách, mọi giá, việc làm trong đời sống luôn luôn phải chân thành, lương thiện. Kế đó là phải tập cho ḿnh có một đức tin rằng ḿnh không phải chỉ là một tấm thân nhục thể, chỉ sống được mấy mươi năm rồi tan rả như các loài vật khác, mà phải tin rằng ngoài tấm thân h́nh hài ô trược đó, nó c̣n có một phần vô h́nh siêu đẳng nửa. Chính cái phần vô h́nh siêu đẳng ấy là mầm sống bất diệt của Thượng Đế phát ban là chủ sử sai khiến xác thịt. Phần ấy nếu người biết trui rèn, giồi luyện, tập tánh kiên nhẩn qua nhiều thời gian để cho nó được trưởng thành mẩn tuệ, tinh khiết. Thức ăn của nó là t́nh thương, là ḷng từ bi, bác ái, không chấp trước, không phiền nảo, sân si, đồ mặc của nó là nơi thanh tịnh lặng lẽ. Muốn thấy nó không thể dùng quang tuyến hoặc kiến hiển vi, mà phải dùng huệ nhản hướng nội. Muốn có nhửng điều kiện cho nó ăn và mặc, th́ người phải tạo cho nó một đời sống đơn giản, lương thiện, thanh tịnh, từ ái, tinh khiết.

Phật Tiên xưa cũng theo đường ấy mà từ phàm nhân trở nên Thánh nhân và Siêu nhân. Thế nên đừng cầu kỳ mà t́m Đạo hay t́m Phật Tiên ở chổ phù chú, hô phong hoán vơ, hú gió kêu mưa, chỉ đá hóa vàng và cũng đừng t́m Đạo ở nơi âm thanh sắc tướng, mà phải t́m Đạo từ nơi trong mỗi người đă có sẵn rồi, nhưng nó đă bị vùi lấp dưới nhửng mớ tro tham, sân, si, dục,hỉ, nộ, ái, ố...

Thăng