Cao Ðài Ðại Ðạo

Bức tâm thư của Đức Mẹ 12 2 1935

Bài viết / Các bài Thánh Giáo
Ngày: (27/9/2016) - 10:50 PM

BỨC TÂM THƯ CỦA ĐỨC MẸ DIÊU TRÌ KIM MẪU

  Thánh Tịnh Ngọc Minh Đài, 09.01.Đ.Đ.10.Ất Hợi (12.2.35)

T H I

DIÊU điện ký lời gởi các con,

TRÌ tâm chiến hữu lẽ châu son;

KIM thơ học lấy cho thông thuộc ,

MẪUhuấn ghi lòng khỏi héo hon .



B À I

Lệ hòa mực MẸ đề thư gởi,

Cho các con trần giới đôi câu;

Con ôi! Mẹ luống đau sầu!

Vì tình mẫu tử bấy lâu phai mờ.

Thương  vì trẻ  ngây thơ khờ dại,

Đắm say trần nên phải quên ngôi,

MẸ đây trông đứng, trông ngồi,

Các con thì lại, ham nơi bể trần.

MẸ xót dạ bao lần giáng thế,

Đã nhiều lần thỏ thẻ cùng con;

Thấy đời  lắm cảnh héo don,

Thương cho con trẻ nặng đòn phải mang!

Nhìn máy Tạo ngày càng thúc giục,

Khiến MẸ đây muôn  khúc đoạn trường;

Nhìn con trước cuộc tang thương,

Thế mà con mãi chủ trương lợi tài.

MẸ khuyên con Liên Đài Đại Hội,

Kêu chúng sanh hãy vội tu hành;

Đời tàn khó tránh đao binh,

Dù thương MẸ cũng khôn tranh luật Trời.

Ngày tận diệt còn thời bao lắm,

Mà nhơn sanh bước chậm quá rồi!

Cũng vì danh lợi trì lôi,

MẸ đây vì trẻ đứng ngồi không yên.

Mong Nam Nữ lửa phiền tưới tắt,

Để tránh cơn gió bấc thổi lùa;

Chữ TU vàng cũng khó mua,

Thân sanh con chỉ ở chùa mới an.

Đừng lầm tưởng bạc vàng là quý,

MẸ khuyên con hãy nghĩ cho cùng;

Rồi đây trước cuộc hải hùng,

Con đâu có được thung dung như vầy!

Bởi MẸ thấy gần đây sẽ khổ,

Khổ các  con MẸ đổ dòng châu;

Hãy mau thức tỉnh hồi đầu,

Mới là được MẸ hộ phù vững an.

Ôi trước cảnh tương tàn tương sát!

Tấm thân con bèo bọt nỗi trôi;

MẸ dù ân huệ liên hồi,

Cũng không cứu vãn cuộc đời chinh nghiêng.

Nay MẸ gởi lời khuyên chung tất,

Bớt lần đi vật chất thế trần;

Rán nhìn từ lúc xuân phân,

Nhơn sanh phải chịu não nùng đáng thương!

Con nghe MẸ  lên đường kẻo khổ,

Biết bao điều sụp đổ con ơi!

Hôm nay MẸ hé cơ Trời,

Các con phải liệu gìn thời thân sanh.

Muốn vẹn giữ tu hành làm gốc,

Nếu các con chí dốc theo THẦY;

Dù cho cát chạy, đá bay;

Có chư Thần Thánh hộ rày trẻ thơ.

Con nên biết ngày giờ đã hết,

Đừng tưởng rằng hễ chết là xong,

Khi ra Tam giáo cộng đồng,

Con còn phải chịu ngồi trong ngục hình.

Thế là điểm chơn linh con mất,

Các ngôi về Thánh Phật Thần Tiên;

Nhào lăn xuống cõi Huỳnh tuyền;

Con chờ đến bảy ức niên sau này.

Đến lúc đó Đạo THẦY mới mở,

Phách hồn con khiếp sợ hãi hùng,

Hết đường trở lại Tiên cung,

Để cho MẸ phải đau lòng xiết  bao!

Vậy con phải ngăn rào sau trước,

Một chữ thành cũng được hồi nguyên;

Kỳ phùng hưởng chút ân Thiên,

Mong rằng các trẻ Kim Tiên  ráng gìn./.

MẸ hồi cung./.



Chánh Tuân

Bài viết này được gởi bởi Cao Ðài Ðại Ðạo
http://www.caodaism.net/caodai/

URL của đề tài này là:
http://www.caodaism.net/caodai/modules.php?op=modload&name=News&file=article&sid=841